Hải Thư mở cửa bước vào quán cà phê mới mở trên đường Trần Phú. Mấy hôm nay tự dưng thấy không thoải mái trong suy
nghĩ, mọi việc có vẻ không theo ý của nàng. Thư muốn thay đổi cảm giác và làm mới mình một chút. Chẳng còn những chiều rong đuổi trên con chiến mã quen thuộc đi khắp nơi trong thành phố, chẳng vì một mục đích gì. Lúc là đón gió, lúc là đuổi mưa, lúc lại là đi thả cho tâm hồn tự do bay nhảy. Chẳng còn muốn mò vào thư viện rồi chai mặt khệ nệ ôm chồng sách và cười trừ với cô thủ thư. Hôm nay Thư muốn mình thử tìm những trải nghiệm mới.
- Cho em hỏi…
- Có chuyện gì vậy cô bé?
Một anh chàng cao dong dỏng, dáng người thanh mảnh bước ra với vẻ lịch sự hỏi chuyện Thư. Đến sau này Thư mới biết đó là chủ quán. Ấy vậy mà lúc đó nàng còn ngu ngơ nghĩ rằng quán này chắc tuyển trai đẹp phục vụ thế cho nên mới xuất hiện một tên tuấn mã với nụ cười tươi rói kia chứ.
- Dạ, em đến để xin làm thêm ạ. Anh cho em gặp quản lí được không ạ?
- À, vậy hả. Em đi làm ca tối được chứ. Tất cả các buổi tối, du di cho thứ bảy nếu có người yêu.
- Dạ, em đi được. Không cần du di ạ!
- Ừ, thế bắt đầu từ tối nay đi làm đi, quản lí gặp sau. Nhớ đi đúng giờ. Okie?
Nghệt mặt ra, cái quái gì đi xin việc mà cứ như đi mua cháo ở chợ, chưa kịp hỏi han gì mà đã nhận, quán thì có vẻ sang trọng mà tuyển nhân viên như vơ chanh vào rổ. Hải Thư vừa bước ra khỏi quán vừa thắc mắc, chẳng biết có bị lừa hay không nữa. Đợi đấy, tối nay khắc rõ, chị mà lừa chị thì coi chừng với chị. Cô lại dắt tai nghe vào tai và phi xe đến trường vô lo vô nghĩ mà không biết rằng chủ quán nhìn theo nàng với vẻ mặt rất vui vẻ và đăm chiêu.
Hoàng nhìn con bé vừa mới xin vào làm thêm ở quán đi khuất hẳn và tự tủm tỉm cười. Nghĩ chắc chẳng có ai như nhóc đấy, rõ ràng quán cà phê của anh không quá sang trọng nhưng cũng không phải quán giành cho teen vào chơi nhí nhố hay là những quán cafe nhạc sống bình thường. Vậy mà có thể nhắng nhít tới mức quần tụt, áo demin và mũ lưỡi trai, đã vậy còn balo nổi bật với con nhím xù xì lông nữa. Điều anh không ngờ là nàng ta lại chạy lông nhông vào và xin việc.
Đáng lẽ ra Hoàng sẽ không nhận vào, bởi nhân viên Hoàng yêu cầu để phục vụ quán không cần quá xinh đẹp, nhưng phải đứng đắn và lịch sự. Còn con bé mới vào lại nhắng nhít và trẻ con. Nhưng lần này, Hoàng lại có cảm giác thích thú với con bé đứng trước mặt anh, đôi mắt to, sáng, giọng nói nhẹ, dễ thương. Chẳng chút ngại ngùng, không chút e dè sợ sệt. Hoàng bỗng dưng có chút gì đó thấy mình của ngày trước phảng phất ở con bé, và hi vọng rằng sự xuất hiện của nhóc sẽ là một sự thay đổi và nét riêng của quán.
Quán của anh thường phục vụ cho những người đến một mình, những người muốn lặng ngắm cuộc sống đằng sau lớp kính mỏng hoặc là những người biết thưởng thức nghệ thuật và thẩm mĩ. Bởi vậy cho nên sau khi tốt nghiệp ở nước ngoài về, ngoài công việc là giám đốc sáng tạo cho một công ty truyền thông Hoàng tự tìm cho mình những phút yên tĩnh của quán cà phê này.
Là quán nhỏ, không gian vừa đủ, nhưng ở đó có một phong cách Pháp lãng mạn, hào hoa, và tinh tế với những chùm đèn màu sắc, biển hiệu và cả cách bài trí bàn ghế, lối đi, nội thất đều phảng phất một phong cách Châu Âu nhẹ nhàng mà quyến rũ. Quán được mô phỏng theo quán cà phê nổi tiếng lâu đời nhất ở Paris – Café Procope. Paris cafe của Hoàng cũng đơn giản bởi biển hiệu nhỏ treo phía ngoài quán, những cành dây leo được trồng rũ xuống hai bên tường và lối vào tạo cho quán một cảm giác trong lành và xanh mát. Ánh đèn vàng dìu dịu khiến cho thực khách bước vào như lạc vào một khung cảnh nên thơ của nước Pháp những năm đầu thế kỉ mười chín. Bức tường được gắn những tấm hình về tháp Eiffel, về khung cảnh của đường phố Paris tráng lệ…
Tối, chiếc xe máy đậu xịch ngay trước quán, Thư bước vào quán với áo sơ mi trắng, quần jeans và chiếc cặp đeo chéo vai năng động. Cô mỉm cười khi bước vào gặp Hoàng ở quầy tính tiền. Hoàng đưa tay lên ra hiệu cho Thư bước lại gần.
- Sớm thế nhóc, em làm ca tối thì chỉ cần có mặt trước sáu giờ mà ?
- Hị hị, em đi làm sớm, gắng lấy lòng chủ quán !!!
Bụm miệng cười với câu nói ngu ngơ của Thư, Hoàng đưa cho Thư bộ đồng phục và chiếc thẻ nhân viên, hỏi tên tuổi và số điện thoại, một vài thông tin cần thiết. Ngước mắt lên nhìn Thư, Hoàng lại bật cười, Thư đang đưa mắt nhìn quán với ánh mắt rất hứng thú, hết xuýt xoa cái này sang trầm trồ cái nọ, hồi lâu không thấy Thư có phản ứng gì để nhận bảng tên, Hoàng đằng hắng.
- Có định vào làm nữa hay không đứng đó mà trầm trồ hả nhóc?
- Em có tên chứ bộ, Em là Thư – Vũ Hải Thư. Anh phải tôn trọng đồng nghiệp chớ. Không là em méc quản lí đó. Phải có phong cách chuyên nghiệp. À mà, anh là thu ngân ở đây à?
- Hỏi hơi nhiều đấy! Thế có định làm nữa không?
- Có chứ, bắt nạt nhân viên mới dữ. Đợi đấy !
Nói xong Thư nở nụ cười mà mãnh đi vào phía trong thay quần áo, Hoàng cũng sốc trước câu chọc quê anh của Thư. Lần đầu tiên sau bao năm Hoàng như được sống lại cảm giác của những ngày xưa cũ, cũng nét tính cách vui vẻ, lí lách và ngây ngô của một người con gái đã từng là tất cả của Hoàng. Duy chỉ có điều, tình còn mà người đã khuất bóng. Một Pari hào hoa tráng lệ và viên mãn hạnh phúc chẳng thể níu nổi bước chân người. Hoàng tự vực mình quay lại việc làm hằng ngày bằng một cái lắc đầu nhanh nhẹn. Lâu lắm rồi, anh không nhớ tới hình ảnh ấy! Một Pari lãng mạn và đầy ắp kỉ niệm…Xa lắm rồi!
2. Cũng gần năm tuần Thư làm việc tại quán, nàng vẫn chăm chỉ học hỏi và không khỏi đưa ra những cái thắc mắc vô cùng hợp lí để hỏi anh thu ngân có tên là Khánh Hoàng. Quán chỉ có mỗi Thư với anh ta phục vụ. Mà chủ quán lại chưa bao giờ thấy xuất hiện. Thư tò mò bởi người chủ quán này. Hoàng cũng chẳng phải mỗi việc trông coi quán thì phải, bởi Thư luôn thấy Hoàng bận rộn bên máy vi tính và nhiều tập hồ sơ. Hoàng ít nói, hay cười và vẻ mặt có gì đó rất đăm chiêu. Đó là thứ mà Thư cảm nhận được ở người đàn ông ấy.
Pari cafe là quán lạ nhất trong các quán cafe mà Thư từng tới, bởi ngoài cái dáng vẻ rất Tây mà quán mang màu chủ đạo, thì có phảng phất chút gì đó của Pháp, của Paris …Bằng những giai điệu du dương nhẹ nhàng tiếng Pháp, hay những bản tình ca ấm áp Thư như được sống trong một khung cảnh nên thơ và khác xa với cái hiện đại mà thành phố năng động này khoác vào mình. Tự nhiên, trong thói quen vô thức miệng Thư cũng ngân nga những giai điệu đẹp đẽ, nhẹ nhàng mà bay bổng của bản tình ca mà Hoàng thường mở cho dù cô chưa bao giờ hiểu hết được những lời trong bài hát. Cũng đúng thôi, có một chữ tiếng Pháp bẻ đôi cô cũng đâu biết đâu. Trong không gian yên tĩnh của quán, chỉ văng vẳng những giọt tình ca rơi rớt, tiếng chuông gió đôi lúc leng keng tựa mơ hồ, và cả những bức tranh treo trên tường có vị man mác trầm mặc… như đưa ta tới với nước Pháp xa xôi, yên bình và hào hoa an lành.
Đang lúi cúi dọn dẹp ở bàn, Hoàng thấy Thư nghi ngại nhìn ra phía ngoài quán. Có một chàng trai với áo sơ mi và chiếc xe vespa đứng dựa lưng vào cột đèn. Nhìn lại phía Thư, trái với vẻ nhắng nhít hằng ngày, Thư bối rối và buông khẽ một tiếng thở dài, đảo mắt sang nhìn đồng hồ treo tường rồi lại trở về làm những công việc của mình. Chàng trai đứng trước cửa là người yêu của Thư chăng? Hoàng tự hỏi bản thân, cũng lạ, nếu mà người yêu thì tại sao vẻ mặt Thư trông khó coi thế kia? Hay chăng là người theo đuổi.Bật cười với cái cách tò mò về cuộc sống của người khác của mình, Hoàng tự thấy mình vô duyên. Nhưng cũng chàng trai này, hôm trước sau giờ tan ca buổi tối của quán, cũng đứng trước cửa và đợi Thư. Lúc đó bận quá, chỉ kịp chào một câu lấy lệ cho nên Hoàng không để ý, chị nghe mang máng họ nói chuyện với nhau.
- Ủa, cậu tới đây làm gì ? – Vẻ mặt Thư lộ rõ thái độ khó chịu.
- Mình xin lỗi, mình muốn nói chuyện với Thư !
- Thư đã chẳng nói rõ ràng rồi sao? Về nói với bé Phương ấy. Thư không muốn nói gì nữa. Thư về.
…
Hoàng thắc mắc bởi thái độ hôm nay của Thư, không khác gì thái độ mấy hôm trước. Khẽ nhướn mày, nhìn lên đồng hồ cũng đã gần tới giờ đóng cửa hàng. Hoàng quay qua Thư bắt chuyện.
- Em có hẹn với bạn à? Về trước đi, anh trông quán cho, em về sớm một bữa không sao đâu?
Hơi nghi ngại, Thư quay qua Hoàng nghi ngại, ánh mắt trong veo hằng ngày có chút gì đó mênh mang. Dù ít khi nói chuyện, nhưng dạo gần đây Hoàng thấy Thư có vẻ lặng hơn trước. Không còn nhí nhảnh hoạnh họe Hoàng, hoặc đơn thuần là thắc mắc về cách bài trí trong quán, hoặc đơn giản chỉ là tò mò hỏi về những bức hình mang hướng mỹ thuật Pháp mà Hoàng treo trên tường. Dạo gần đây, những lúc vắng khách, thường thấy Thư ngồi một mình và lặng lẽ đong đưa mấy sợi dây của chiếc chuông gió gần cửa sổ.
- Em chưa làm xong, cũng không sao đâu ạ!
- Về đi, mệt rồi đấy! Hay là thích làm nhân viên gương mẫu, lấy lòng chủ quán để hoạnh họe anh?
- Không có, em chưa muốn về. Mà cũng lạ anh ha? chủ quán mình là ai mà em chưa được gặp?
- Ừ, quản lí bận lắm, rồi sẽ được gặp thôi! Nhóc về đi, anh thấy em uể oải lắm rồi!
- Ngó bộ, anh muốn đuổi em về. Hôm nay, bản cô nương chiếu cố, tha cho anh để hiền lành ngoan ngoãn về đấy nhé!
Thư nói, rõ ràng là một câu chọc ngoáy Hoàng, vậy mà khóe mi lại chẳng chút vui vẻ và cũng không kèm theo cả nụ cười. Bỗng dưng Hoàng cảm giác Thư đang có chuyện gì đó không vui. Hoàng lại tổng hợp hóa đơn, định bụng sẽ hoàn thành báo cáo cho cái kế hoạch truyền thông sắp tới rồi mới về. Thư đã thay quần áo, khoác lên vai chiếc ba lô và đi về hướng cửa, không quên quay qua chào Hoàng bằng một nụ cười nhẹ.
Chẳng biết tại sao, dạo gần đây, Hoàng thường nghĩ về người cũ, dù là chuyện đã xảy ra cách đây hơn hai năm. Mai Lâm là mối tình đầu của Hoàng, và hiện tại vẫn là mối tình duy nhất mà để lại trong Hoàng nhiều dư âm và kỉ niệm nhất. Nhưng người ta vẫn thường nói, tình đầu đẹp nhưng mong manh, tựa hồ như những thanh âm trong trẻo của khuông nhạc cuộc đời, nhưng lại để lại cho người ta một cảm giác miên man và khó quên được, nhất là khi vô tình được rót vào cảm xúc một thứ gì đó để ta nhớ về ngày xưa. Mai Lâm và Hoàng gặp nhau, yêu nhau ở Paris, và cũng chính Paris là nơi chứng kiến sự kết thúc của mối tình ấy. Chẳng níu kéo, không ân hận, chỉ có điều vết thương mà Mai Lâm để lại vẫn khiến Hoàng chếnh cháo mỗi khi nhắc về Paris.
Chắc có lẽ vì thế mà Hoàng đặt tên quán là Paris cafe. Bởi chỉ khi có thể đối diện với nỗi đau thì lúc đó mới có thể quên. Hoàng coi Mai Lâm là một kỉ niệm đẹp gắn liền với Paris. Hoàng yêu Paris, yêu những góc phố đẹp mà vắng lặng, yêu nét cổ kính trầm mặc ấm áp tình người, yêu cả những bản tình ca du dương ngân nga trên đường phố. Mang một Paris thu nhỏ về Việt Nam, Hoàng cũng muốn giữ những kí ức đẹp về nơi đó. Hai năm rồi, xa Paris, xa Mai Lâm… Hoàng tập quen với Paris cafe và những buổi chiều cặm cụi ở nơi đây, tập quen với việc đẩy dần hình ảnh Mai Lâm ra khỏi cuộc sống của mình.
Hoàng muốn có chút mới mẻ trong cuộc sống, và chính lúc đó Thư - con bé nhí nhảnh xinh xắn lại vào xin làm việc ở quán. Và chính sự trong sáng vui vẻ đến hồn nhiên của Thư khiến Hoàng có cảm giác cuộc sống yên bình vốn dĩ của anh bắt đầu vang lên những nốt cao trên khuôn nhạc vốn dĩ thừa nốt trầm và lặng lé. Hoàng bắt đầu nghĩ nhiều về Thư, có lúc Hoàng còn thấy mình nắm tay một người con gái dưới tháp Eiffel, và khuôn mặt thanh tú, mái tóc ngang vai ôm lấy nét hồn nhiên trong trẻo kia lại chính là Thư, chứ không phải một Mai Lâm kiêu sa và trang nhã.
Giật mình bởi tiếng chuông đồng hồ báo mười một giờ, Hoàng nhìn ra ngoài quán, Thư vẫn đứng ở đó, ngoài chàng trai lúc nãy đón Thư có thêm một người con gái khác. Hình như có chuyện gì không hay đang xảy ra, Thư cúi gằm mặt, bờ vai run rẩy, hai tay buông thõng nắm chặt vào nhau.
- Bây giờ cậu còn có gì để nói nữa không Thư? Hai người chỉ là bạn bè thôi ư? Bạn bè mà hơn mười một giờ đứng đợi nhau ở chỗ làm rồi đón về ư? Ai tin cho cậu đây? – Người con gái đưa mắt nhìn Thư, rồi quét cái nhìn qua anh chàng đứng bên cạnh lộ vẻ khó chịu.
- Em nghe anh nói Phương à? Chính anh tìm đến Thư. Chuyện chúng mình đã hết, sao em cứ tự giày vò mình và cả Thư vậy hả em?
- Còn như thế nữa! Cậu nói gì đí chứ? Bị bắt quả tang nên không nói được gì à? Cả lớp nói mà tôi đâu có tin, cậu là bạn thân tôi, thế mà lại như thế này ư? Thư à, vứt cái vỏ trong sáng của cậu ra đi.
- Cậu nói xong chưa? – Thư mím chặt môi để cố giấu đi những tiếng nấc, giọt nước mắt lăn dài trên bờ má khẽ lấp lánh dưới ngọn đèn đường.
- Cậu còn dám nói như vậy với tôi sao?
- Tôi với người yêu cậu không có như cậu nghĩ. Đơn giản bởi vì tôi đã nói rõ với anh ta. Còn vì sao anh ta tìm đến đây tôi nghĩ người cậu cần hỏi là anh ta. Mọi hiểu lầm cậu gây ra cho tôi với cả lớp như vậy là đủ rồi. Còn anh – Thư quay qua chàng trai đang đứng cạnh bên – Tôi xin anh đừng tìm tôi nữa, yêu hay chia tay là chuyện của hai người, đừng lôi tôi vào chuyện này nữa.
- Thư à, anh với Phương đã kết thúc rồi! Anh thương em thật lòng Thư à?
- Chà, bây giờ cậu còn đóng kịch được nữa không ?
…..
Hoàng nhìn Thư, từ phía sau anh cũng biết Thư đang cố gắng rướn mình để tỏ vẻ mạnh mẽ, bờ vai Thư vẫn run lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Không muốn thấy cảnh như vậy nữa, Hoàng bước ra khỏi quán, tiến lại gần Thư và cầm lấy tay cô.
- Em đợi anh lâu chưa? Anh xin lỗi, anh có tí việc, ai đây vậy em?
Bất ngờ cả ba cặp mắt nhìn về phía Hoàng, Hoàng đưa tay lên gò má xinh xắn khẽ lau đi những giọt nước mắt chực tuôn trào theo nỗi đau mà Thư đang cố giấu diếm.
- Anh… – Giọng Thư run run, bờ môi mấp máy…
- Bạn em à?
- Chào….anh! Anh đây là…? – người con gái kia lên tiếng
Hoàng đưa mắt nhìn qua chàng trai đứng cạnh bên mình. Hoàng nhìn ra cả sự ngỡ ngàng trong ánh mắt. Mỉm cười với người đối diện, Hoàng đưa tay kéo nhẹ Thư sát vào mình, tay để hờ ở vòng eo Thư. Thư vẫn lặng im, ánh mắt vẫn buồn nhìn theo Hoàng một cách nhẹ nhàng. Cứ lặng im để Hoàng điều khiển một cách ngoan ngoãn khác xa bình thường.
- Anh là bạn trai của Thư. Rất vui được gặp em.
- Vậy ạ! – Giọng nói vang lên chưng hửng. Ánh mắt tỏ vẻ bối rối, Phương đưa mắt sang phía Thư và chào vội vã, rồi cất bước đi thẳng
- Tôi về! Em chào anh!
- Anh về Thư nhé! Xin lỗi Thư…
….
Đêm buông xuống, ánh đèn đường đổ bóng lên cảnh vật tạo nên một nét màu vàng và buồn đến trầm mặc. Thư sánh bước bên Hoàng, Hoàng không hiểu được cảm giác bây giờ của Thư, anh chỉ biết chắc bây giờ cô đang buồn và thất vọng lắm. Ánh mắt buồn, từng nhịp thở đều đều buông thõng vào không gian tĩnh mịch.
- Em cảm ơn anh nhiều nhé! May mà có anh - Thư mở lời.
- Cảm ơn gì? Thế nay có hoạnh họe anh để kiếm cơ méc chủ quán nữa không ? Anh vừa cứu em đó nhé! – Hoàng cố tạo ra cảm giác vui vẻ để Thư thấy thoải mái.
- Em không có, bạn thân em mà cũng không hiểu em anh ạ! Có ai nói gì em cũng được, sao ngay cả em mà cô ấy cũng không tin?
Giọt nước mắt khẽ đọng lại mi mắt, rơi nhanh và tạo thành một vệt dài trên má. Thư đang khóc, một giọt nước mắt mặn chát và khiến Hoàng muốn đưa tay ôm lấy người con gái trước mặt anh. Có bao giờ anh nghĩ rằng đằng sau cái hồn nhiên và nhí nhảnh mà thường ngày Thư tỏ ra thì lại là một trái tim mong manh, yếu đuối và hết thảy thương tổn như thế này. Từng bước chân chầm chậm khẽ vang lên tiếng nhẹ trên vỉa hè. Hoàng lặng im, có thể bây giờ im lặng và lắng nghe là tốt nhất với Thư.
- Em xin lỗi, anh về kẻo muộn, mai đến muộn lại đổi tội cho em.
Thư cúi chào Hoàng rồi vội vã rẽ sang hướng khác. Hoàng nhìn dáng hình nhỏ nhắn xiêu vẹo bước những bước vội vã, như muốn để lại phía sau những nỗi niềm, trăn trở và cả hiểu lầm buông lơi. Chẳng hiểu vì sao dậy lên trong tim anh một chút xót xa và nhoi nhói, Hoàng chạy về phía Thư. Anh đưa tay cầm lấy tay Thư ở phía trước, kéo cô vào lòng.
- Ơ, anh…
Đường phố về đêm tĩnh mịch, gió xào xạc thổi khẽ làm mái tóc Thư bay bay, dáng hai người in dài trên vệt tường loang lổ rêu xanh, đâu đó nghe văng vẳng tiếng còi xe bim bíp. Hoàng ôm thư chặt hơn, anh chỉ muốn cho cô gái này một chỗ dựa để cô có thể khóc mà không phải chịu đựng và kìm nén một mình. Cả không gian như ngưng bặt bởi khung cảnh ấy. Thư không biết đã bao lâu rồi mình mới cảm nhận được một hơi ấm, hơi ấm từ một kẻ khác giới, hơi ấm khiến nàng ngã vào lòng và cứ thế khóc ngon lành trong vòng tay đó. Mặc kệ anh nghĩ gì, mặc kệ có ai nói gì, mặc kệ cả tổn thương mà người nào đó mang lại, mặc cả những xì xào bàn tán xung quanh mình. Mặc hết cả, Thư cứ khóc, nức nở, vỡ òa, rưng rức, khóc cho những ấm ức cố chịu đựng bấy lâu, khóc cho cả cái gồng mình đến cùng cực, khóc cho hết thảy nỗi niềm. Hoàng vỗ nhẹ vào vai an ủi, Thư càng khóc to hơn.
Tiếng khóc lặng dần, nỗi buồn cũng nhẹ dần, Thư ngại ngùng nhìn lên Hoàng, Hoàng đưa mắt nhìn Thư, nhẹ nhàng cười với nàng một nụ cười âu yếm. Thư bối rối, đẩy mình ra khỏi vòng tay. Cúi gằm mặt và sụt sịt.
- Em xin lỗi! Em…
- Đứng đó, anh lấy xe đưa em về. Khuya rồi, mai qua làm rồi đưa xe về sau. Không sao đâu, hết buồn để còn hoạnh họe anh nữa nhé! Nhóc khìn khìn.
…
Đêm ấy, một nụ cười đưa Thư đi vào giấc ngủ mộng mị, mơ màng và ngọt ngào !
Cũng đêm ấy, hình ảnh của một người con gái, bờ vai run run sau tiếng nấc, mùi hương từ mái tóc khẽ phảng phất trong suy nghĩ của một chàng trai. Hình ảnh người con gái mới lớn đã thay thế vào khuôn mặt mĩ miều và diễm lệ như ngày thường…
Đêm dài, cho những người thức trắng, và thật ngắn với những giấc ngủ nhẹ nhàng !!!
3. Bước vào quán với một nụ cười tươi hết mức có thể, hơn hai tháng đi làm, Thư và Hoàng đã thân thiết hơn với nhau rất nhiều. Có nhiều hôm quán vắng khách, hai anh em đóng tạm cửa hiệu rồi rủ nhau đi ăn. Vô số câu hỏi ngây ngô của Thư mà mỗi lần Hoàng nghe thấy lại không khỏi bật cười. Ở thư có một chút gì đó ngây ngô, giản đơn mà thoải mái khiến cho Hoàng luôn cảm thấy vui vẻ. Thư như một cơn gió mát thổi vào cuộc sống vốn dĩ đơn điệu và tẻ nhạt của Hoàng.
Thư mở lòng hơn với Hoàng, than thở về bài vở hoặc là một chút mệt nhọc khi dọn dẹp quá nhiều ly đĩa. Lâu lắc lại đăm chiêu suy nghĩ và hoài nghi vì sao tới bây giờ chưa hề biết mặt chủ quán. Mỗi lần như vậy Hoàng chỉ khẽ cười, cốc vào đầu Thư cho nàng tỉnh ngộ, rồi lại chọc Thư mỗi lúc nổi hứng. Duy chỉ có điều, chuyện ngày hôm đó, chuyện của Phương, về cái ôm ấm áp mà Hoàng đã giành cho Thư, thì chưa một lần nào được nhắc tới. Đơn giản, bởi vì Thư và Hoàng vẫn nhận ra giữa hai người có một khoảng cách – một khoảng cách an toàn!
Paris cafe vẫn yên bình và trầm mặc khi khoác cho mình một vẻ cổ kính và lãng mạn ít nơi có được. Từng bản nhạc vẫn âm vang, văng vẳng vào không gian, rót vào cảnh vật những tiếng chuông gió leng keng, từng cơn gió nhẹ nhàng ghé qua cửa sổ, thổi vào quán một chút man mác. Khệ nệ ôm chiếc bảng nhỏ vào quán, Thư không khỏi oang oang cái miệng, làm vỡ hẳn nét im lìm.
- Giúp đại ca tí với anh Hoàng ơi !
- Em bưng cái gì kia? – Hoàng chạy lại đỡ lấy tấm bảng mà Thư đang khệ nệ. Mặt thoáng vẻ đăm chiêu khó hiểu.
- Cô nhóc này là ai vậy? - Người con trai ngồi cùng bàn với Hoàng cũng quay lại đột ngột.
Mặt Thư bỗng nhiên biến sắc, lẽ nào là Quản lí của quán đấy ư? Thôi chết Thư rồi, có lẽ nào, đúng cái hôm Thư tới muộn và nhí nhố nhất lại gặp quản lí. Vố này không thôi việc cũng ăn mắng cho coi, một Hoàng chứ mười cái miệng của Hoàng cũng không cứu nổi. Lấy tay đánh côm cốp vào trán mình, Thư rùng mình khi nghĩ tới cảnh hỏi cung lí do đó. Sáng ra khỏi cửa, rõ ràng Thư đã căn chính xác chân phải ra trước rồi mà nhỉ? Sao lại… Đang vẩn vơ với hàng trăm ngàn câu hỏi trong đầu, Thư giật mình bởi câu nói của Hoàng.
- Chứ còn đứng đó làm gì? Em đưa cái bảng tới đây làm gì đấy? Kiếm đâu ra mấy cái hình Paris đẹp vậy?
Người kia vẫn nhìn theo Hoàng và Thư một cách khó hiểu, cái nhíu mày hoài nghi của anh ta lại khiến Thư hoang mang.
- Em, chỉ là …!
- Sao vậy, em làm cái này à? Ơ, con bé kia, anh đang hỏi đại ka đấy !!!
- À, vâng….đại ka làm cái này để treo vào chỗ góc tường trống kia. Để những ai có kỉ niệm gì với Paris cafe hay nước Pháp của anh cũng có thể viết lại ở đây!
- Ủa, vậy hả? Đẹp đấy chứ phải không Vũ?
- Ờ, đẹp, lạ nữa. Con bé này là!
- À, là nhân viên mới của quán!
- Chà, mày từ bỏ việc làm ông chủ một mình chuyển sang nhờ vả nhân viên từ hồi nào vậy.
Vũ nhoẻn miệng cười, vậy là anh đã hiểu lí do vì sao dạo gần đây Hoàng thay đổi, cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, và cũng thoải mái hơn trước. Nhìn ánh mắt Hoàng nhìn con nhóc đấy, cái cách nói chuyện, sự hứng khởi khi nghe giọng cô bé nói, hay nụ cười tươi rói mà lâu lắm Vũ mới nhìn thấy. Vũ bật cười thành tiếng.
Còn Thư vẫn đứng thừ người ra, nghe không sót một chữ nào từ người đàn ông kia. Vậy là, xem nào “bỏ việc làm ông chủ một mình” tức là anh ta không phải quản lí, khoan đã…thế có nghĩa là….Hoàng…là chủ quán ??? Thư chớp mắt liên hồi, nhận ra một điều mà bấy lâu nàng không để ý. Thôi đúng rồi, hóa ra Hoàng là chủ quán, còn Thư lại bị Hoàng lừa, đã vậy suốt ngày Thư còn đòi bắt lỗi Hoàng rồi méc cho chủ quán nữa. Trời ơi! Sao ê mặt quá! Thư méo mặt, nhìn lên Hoàng. Sau đó nàng đổi mặt nhanh chóng, tỏ ra rất lạnh lùng và nhăn nhó, không quan tâm tới lão tên Vũ đang cười nham nhở kia.
- Nói cho đại ka biết, Anh là chủ quán đúng không?
Hoàng cười lớn, bây giờ lại tới lúc Vũ nghệt mặt ra không hiểu mô tê gì đang xảy ra.
- Ừ, anh là chủ quán, chỉ có con gà như em mới không biết thôi! Nhóc khùng ạ!
- Thôi chết em rồi!
- Sao chết, không chết đâu. Cái bảng đẹp lắm! Anh không thể không treo – Hoàng không khỏi bật cười với cái dáng vẻ rất luống cuống của Thư. Anh còn giả vờ lảng lờ chẳng hiểu gì để chọc Thư nữa.
- Nhưng mà anh ơi !
- Ừ sao?
- Anh là chủ quán ý mà!
- Ừ, thì sao em?
- Thì em vẫn hay hoạnh họe anh để bắt lỗi đòi méc chủ quán ý !
- Ừ ..- Hoàng tủm tỉm cười, nhìn Thư rối rít, rõ đến tội, có ai bắt lỗi em đâu mà em cứ như con gà khờ vậy. Hoàng thầm nghĩ. Có lẽ bây giờ với Hoàng, Thư đã là một điều gì đó thân quen và gần gũi lắm. Hoàng cười nhìn Thư.
- Thì….Thì….Thì bây giờ anh nói người nông dân phải làm sao ? – Thư nhắm mắt, nuốt nước bọt nói một hơi dài có vẻ rất đau khổ, rồi sau đó thở hổn hển như kiểu vừa xông ra chiến trường giết giặc về vậy.
Cả không gian vang lên tiếng cười giòn giã của hai người đàn ông, Thư nghệt mặt ra chẳng biết chui vào đâu cho đỡ ngại. Thôi chết rồi! Thư khờ ơi là Thư khờ….rõ là khờ Thư ơi !!!
….
Dọn dẹp li dĩa phía trong, lâu lâu Thư nhìn ra bàn ngoài nơi Hoàng và Vũ đang nói chuyện, tranh thủ những lúc Vũ không để ý, Thư làm mặt giận dí dí nắm đấm nhăm nhe về phía Hoàng. Lâu lắm rồi Hoàng mới có cảm giác vui như vậy. Cái thằng Vũ lại trêu ngươi không chịu về, đứng đó mà ám Hoàng nữa .
Paris cafe vẫn đong đưa những giai điệu nhẹ nhàng, những bản tình ca muôn đời vang vọng, vẫn chạm vào những trái tim khao khát yêu thương đến nghẹn ngào.
4. Từ ngày có cái bảng con con của Thư, có nhiều vị khách ghé Paris cafe và tò mò, không ít người để lại những cái note nhỏ, hoặc có người mang theo cả những tấm hình chụp Paris của bản thân. Mới hôm nào treo lên đó mà bây giờ bảng đã chi chít giấy nhắn và hình ảnh. Paris cũng không còn trầm mặc ẩn khuất như ngày trước nữa, Paris dần lãng mạn và nên thơ hơn bởi những chiếc chuông gió mang màu tím nhẹ nhàng được Thư treo ở các cửa sổ, những lẵng hoa li ti dưới đôi tay khéo léo của Thư lan tỏa một nét gì đó rất quyến rũ riêng cho Paris cafe.
Thư vẫn hoạnh họe Hoàng như thường, duy chỉ có điều không dám mạnh mồm bắt lỗi để đòi méc quản lí như trước. Dần dần hình thành trong thói quen của cô, một góc nhở của Paris cafe có dáng người ngồi bên bàn làm việc, khẽ nhăn trán khi gặp một vãi chỗ không ưng ý, lâu lâu ngẩng mặt lên nhìn ra phía ngoài cửa sổ và nở nụ cười ấm áp đến nhẹ nhàng. Hoàng, đã đi vào trái tim Thư từ lúc nào không hay biết. Liệu rằng, đây có phải là một tình yêu mà Thư có thể đưa tay ra nắm lấy ?
- Gà khờ !
- Anh gọi ai đấy? Mẹ sinh ra em có tên tuổi đàng hoàng nhé! Đọc theo em nè : Vũ Hải Thư – Thư cười khoái trá để lộ một đôi răng thỏ dễ thương.
- Dạ, anh vô cùng xin lỗi người nông dân ạ! Cho anh hỏi, người nông dân tối mai bận gì không ? - Nói xong Hoàng cười ẩn ý, đong đưa mắt nhìn Thư cố ý trêu nàng chuyện hôm bữa.
Thật là đáng ghét mà, Thư hếch cái mũi và nhăn nhó khuôn miệng nhìn Hoàng. Dù như vậy vẫn không thể giảm sự đáng yêu và nét trong sáng hồn nhiên trong đôi mắt của Thư. Nàng nguýt dài Hoàng một cái rồi đáp.
- Nhờ vả gì thì nói đi, em ghét! Anh là cái củ khoai sùng xấu hoắc!
- A được, dám nói chủ quán vậy. Anh cắt lương giờ. Láo nhá!
- Cắt đi, xem dám không? Em ghét mặt…
- Đợi đi ! Há há, mai nhớ tới quán đúng giờ đấy! Dạo này hơi bị vịn vào quản lí mà ăn lẹm giờ đó nhé! Hứng lên anh trừ lương rồi mới hỏi sao anh vừa hiền lành vừa côn đồ! - Kèm theo đó là cái nháy mắt đầy ẩn ý giành cho Thư.
…
Tối hôm sau, Thư đến Paris cafe sớm hơn thường lệ. Cũng hơn bốn tháng Thư làm việc ở đây. Paris cafe cho Thư những phút nhẹ nhàng và tránh xa những bon chen của cuộc sống sinh viên thừa thãi tự do đi đôi với quá nhiều cám dỗ. Một phần không thể thiếu của Paris cafe nữa là Hoàng, chẳng biết từ khi nào Hoàng đã trở thành một người rất lạ mà cũng rất quen. Đôi lúc chập chờn trong cơn mơ Thư vẫn thấy mình được anh ôm rất chặt, và mặc sức khóc trong vòng tay anh. Dù chưa một lần Thư dám nghĩ tới thứ tình cảm đang dần lớn lên trong tim nhưng lại không thể phủ nhận chính nơi này đã giúp cho Thư gặp anh. Một người lạ, rồi quen và bây giờ là người ở trong trái tim Thư.
Đưa tay với lấy thanh nắm cửa. Hoàng đã mở quán nhưng không hiểu vì sao lại đặt bảng Close phía trước. Bước vào quán, Thư vẫn cảm nhận được hương vị cafe ấm nồng ngào ngạt phảng phất như những ngày đầu mới tới. Phía song cửa sổ, chiếc chuông gió leng keng thả âm vang vang trong gió. Bản nhạc Pháp phát trên chiếc loa nhỏ đều đều rót những âm thanh trong trẻo chan hòa vào căn phòng. Tấm màn rèm khẽ chếnh cháo bay bay, khiến cho những vệt nắng lúc ẩn lúc hiện khiến Paris cafe thu vào tầm mắt Thư đẹp mơ màng.
- Tới rồi đó hả gà khờ ?
Hoàng xuất hiện từ lúc nào. Thư mỉm cười, Paris cafe đã ngỡ như thân thuộc lắm vậy mà có ngày cô không nghĩ mình lại lặng người đi trước vẻ đẹp này. Dù chưa một lần được đặt chân tới Pháp, lại càng không nghĩ tới ngày được bước chân trên những con đường cổ kính của Paris hiện đại. Vậy mà, từ lúc nào đó Paris đối với Thư cũng gần gũi mà thân quen đến lạ.
- Quán mình đẹp quá anh ạ! Anh Hoàng giỏi thật, em cũng muốn một lần đặt chân tới Pháp để ngắm nhìn tận mắt những nơi anh từng nói, từng kể, và từng trầm trồ.
- Một ngày nào đó, anh sẽ dẫn em đi!
- Thật ạ? Chứ mà tiền đâu qua. Em làm thuê cả đời may ra mới đủ một chuyến!
- Ừ, một ngày nào đó, anh sẽ cho em thấy một Paris trong lòng anh, một Paris vẹn nguyên và tinh khôi. Một Paris nằm trong lòng thành phố này, có dáng hình người con gái anh yêu, có nét tinh nghịch hồn nhiên trên nét mặt, và có cả cái yếu đuối một cách mạnh mẽ để anh luôn mong muốn mình có thể chở che…
- Anh… -Thư bối rối, đưa mắt nhìn Hoàng.
- Xuỵt… – Hoàng đưa tay lên đặt nhẹ lên miệng ngăn Thư nói, anh cầm lấy tay Thư, dìu Thư bước lại gần tấm bảng nhỏ. Chỉ cho cô một tấm sticker được dán lên đó với dòng chữ.
” Gà Khờ, Je t’aime”
Một cách nhẹ nhàng Hoàng đưa tay, ôm lấy Thư từ phía sau và nắm chặt lấy tay Thư và nói.
- Em biết, tờ giấy đó viết gì không?
- Dạ không, nhưng là một câu tiếng Pháp phải không anh?Tại sao lại có tên em ở trên đó ?
- Vậy em có nghe thấy bản nhạc đang du dương thả những nốt trầm bổng vào không gian là bài gì không?
- Dạ không, nhưng cũng là một bài tình ca của Pháp ?
- Ừ, vậy em có biết tiếng gió leng keng muốn nói gì với em không Thư ?
Thư lắc đầu, ánh mắt hướng lên Hoàng. Hai tâm hồn chạm khẽ vào nhau, tiếng trái tim cũng đập rộn ràng, Hoàng vẫn vậy, nhẹ nhàng, lặng lẽ, khó hiểu. Và Thư, một cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng len lỏi vào tâm hồn cô. Cho dù cô không hiểu được điều Hoàng muốn nói là gì, nhưng phần nào cô đã cảm nhận được một thứ tình cảm mà Hoàng giành cho cô, hơi ấm mà anh trao cô, và cả ánh mắt ấm áp khi nhìn cô âu yếm. Nở một nụ cười, Thư lặng im lắng nghe Hoàng nói tiếp.
- Gió đang nói với em là Anh yêu em, Gà khờ ạ! Je t’aime !
Thư chới với, cô cảm nhận như mình được Hoàng ôm chặt hơn. Có phải là thật hay không? Tình yêu đến với cô nhẹ nhàng đến vậy ư? Có phải hay không? Có thật hay không? Cô khẽ cựa mình, nép sâu vào lòng anh nói khẽ.
- Je t’aime !
Một tình yêu được hình thành và đắp xây từ những điều hết sức bình dị, chẳng bao giờ có thể hiểu hết những cung bậc của tình yêu nếu như chưa một lần ta được chạm khẽ vào nó. Cũng chẳng bao giờ ta có thể biết được mình có những gì khi chưa thực sự nắm lấy thứ đó. Yêu là yêu, bởi vì yêu…chỉ đơn giản là vì yêu, và đơn giản là mình thuộc về nhau. Chẳng cần lí do, chẳng cần nghĩ suy, là duyên phận, có lạc ở đâu đi chăng nữa, những người yêu nhau sẽ lại trở về bên nhau – một cách vô tình! Là vì Je t’aime.
Giữa một thành phố xa lạ năng động, một góc nhỏ yên bình có hai trái tim, hai mảnh tâm hồn đã thuộc về nhau, như một bản tình ca vang lên ấm áp sau bao thử thách, như điệp khúc vang lên sau những âm trầm nhẹ nhàng dẫn bước. Là một góc nhỏ châu Âu nằm trong lòng thành phố châu Á, là hai trái tim mong manh nhận ra nhau giữa dòng đời hối hả. Là tiếng chuông gió leng keng mang theo cả niềm hạnh phúc, là hương cafe nồng nàn, ngọt ngào như chính tình yêu bắt đầu từ nơi đây – Paris cafe !
Hết
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét